
Tôi muốn được thả hồn trên trang giấy
Tuổi xuân thì đôi lứa bước vào yêu
Đường tương lai rộng mở biết bao điều
Nhưng nghịch cảnh xóa tan rời mộng ước !
Bên hiên nhỏ từ nay thôi vắng bóng
Mỗi chiều về thơ thẫn, ngóng trông ai !?
Hàng cây thưa xào xạc gió thu về
Nghe phảng phất mùi hương thơm đồng nội !
Anh ra đi bao mùa thu lá rụng
Đợi một người…rồi Xuân đến… Hè sang !
Bao lá rơi là bao ước nguyện thầm.
Cầu anh được bình yên nơi đất khách !
Thơ tôi viết bài thơ không trọn vẹn
Gửi về người bao nỗi nhớ miên man
Tình yêu kia với trăm đắng phũ phàng
Anh cưới vợ…Tôi lấy chồng xứ lạ !
Thôi đã hết, không mong ngày sum họp ?
Ngày trùng phùng sẽ hẹn kiếp lai sinh …
Đời chúng tôi là hai hướng nẻo đường
Mà đường thẳng song song làm sao gặp ?
Dù mai đây mỗi đứa một phương trời
Hình bóng ấy…vẫn hoài trong tiềm thức
Mình xa nhau không hẳn là cách biệt ?
Hai tâm hồn cùng nhịp đập trái tim !
Xin trao anh…tất cả mọi nỗi niềm
Yêu, thương, ghét, giận, hờn…đều có đủ
Nhưng tất cả không ngoài tình yêu ấy
Một mối tình…bất diệt của thời gian !