EM ƠI ! LỬA TẮT BÌNH KHÔ RƯỢU - ĐỜI VẮNG EM RỒI SAY VỚI AI ?

3.6.10

Thơ tiếu lâm


Hai vợ chồng cùng ngành xuất bản sách. Đêm tân hôn, họ tâm sự với nhau đủ chuyện. Lát sau, thấy vợ quá quyến rũ, anh chàng ôm ghì lấy rồi đọc câu thơ:

Sách mới cho nên phải đắt tiền.

Cô vợ cùng nghề nên khi nghe chồng đọc, liền ứng khẩu :

Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.

Chồng ôm chặt vợ vào lòng và tiếp:

Anh còn tái bản nhiều lần nữa.

Vợ sung sướng đọc tiếp luôn:

Em để cho anh giữ bản quyền !

Vài năm sau, 2 người ngồi trước hiên nhà hóng mát. Cô vợ có ý tòm tem nhưng anh chồng im lặng mãi. Cô đọc:

Sách đã cũ rồi phải không anh ?
Sao nay em thấy anh đọc nhanh ?
Không còn đọc kỹ như trước nữa ?
Để sách mơ thêm giấc mộng lành !!

Anh chồng ngâm:

Sách mới người ta thấy phát thèm !
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem !
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc !
Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm !

Cô vợ thanh minh :

Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay.
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay.
Đọc xong kiểu này,rồi kiểu khác.
Nếu mà khám phá, sẽ thấy hay .

Anh chồng làu bàu:

Đọc tới đọc lui mấy năm rồi !
Cái bìa sao giống giấy gói xôi ?
Nội dung từng chữ thuộc như cháo !
Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi !?

Ông hàng xóm nghe thế, hắng giọng nói vọng sang:

Sách cũ nhưng mà tui chưa xem !
Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm !
Cũng tính hôm nào qua đọc lén !
Liệu có trang nào anh chưa xem ?


Sưu tầm