
Ôi thương quá những ân cần ngọt lịm .
Giúp anh tìm nghị lực để sống còn .
Phòng nhà thương, buồn bã thật nỉ non !
Ngoài cửa sổ, biển xanh toàn kỷ niệm !
Nhớ những chiều hoàng hôn buông sắc tím,
Tàu hải hành lướt sóng tiến ra khơi,
Bỏ sau lưng những chiều mát rong chơi,
Em bên cạnh, mảnh đời sao hạnh phúc !
Giờ nghĩ lại lòng buồn ngàn cảm xúc ,
Yêu không tròn, ở tuổi lúc đôi mươi !
Đời không vui, đành thiếu vắng tiếng cười.
Quanh quẩn chỉ là vòng đời định mệnh !
Em cho anh niềm vui khi dưỡng bệnh,
Nguyện giùm anh được vạn phước bình an,
Dù tình ta đã gặp cảnh trái ngang,
Cho anh gọi tiếng CƯNG tràn thương mến !!
Nằm nhà thương, 16-06-2010